Lễ Tạ Ơn 2017: Những Ơn Phước Trong Trường Thuốc

517 views

Huỳnh Christian Hồng Ân

Trong mọi sự, hãy tạ ơn!
Vì đó là ý muốn của Thiên Chúa trong Đấng Christ Jesus đối với các anh chị em.”

(I Tê-sa-lô-ni-ca 5:18)

Trong Lễ Tạ ơn năm nay, tôi muốn thừa nhận những cách mà Thiên Chúa đã có mặt trong cuộc đời tôi trong năm đầu tiên của tôi nơi trường thuốc. Tôi đã học được rất nhiều chỉ trong vài tháng và cùng lúc gặp được một số người tuyệt vời, tất cả là nhờ Chúa. Một số sự kiện nổi bật mà tôi muốn chia sẻ với các bạn bao gồm: Lễ Áo Khoác Trắng (White Coat Ceremony), kinh nghiệm tổng quát của tôi và ấn tượng đầu tiên về trường thuốc, cùng những giá trị Thánh Kinh mà tôi đã thu được từ các kinh nghiệm của tôi cho đến nay.

Lễ Áo Khoác Trắng là một sự kiện tập trung vào việc giới thiệu các sinh viên dược mới. Đó là một sự kiện chính thức tương tự như lễ tốt nghiệp. Lần lượt, tên của sinh viên được gọi để đi ngang qua sân khấu trong khi các giảng sư giúp đỡ các sinh viên mặc chiếc áo khoác trắng, có một phù hiệu may dính và một huy hiệu ghim lên áo, để biểu thị rằng, chúng tôi là sinh viên đang học tại trường đại học dược. Vào cuối chặng đi của chúng tôi trên sân khấu, chúng tôi bắt tay với Trưởng Khoa. Sau đó, chúng tôi chính thức là các sinh viên dược.

Áo khoác trắng là một phần quan trọng của việc trở thành một dược sĩ sinh viên. Chúng tôi phải mặc nó khi đến các địa điểm luân phiên thực tập của chúng tôi như một dấu hiệu của sự chuyên nghiệp. Áo khoác trắng mà các sinh viên mặc thì ngắn hơn áo khoác trắng của một dược sĩ. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi sẽ có được chiếc áo khoác dài. Bây giờ, là các sinh viên, chúng tôi cũng phải mặc các áo khoác trắng của chúng tôi trong các kỳ thi về kỹ năng của chúng tôi, được gọi là OSCE (Objective Structured Clinical Examinations), để xét nghiệm khả năng của chúng tôi trong việc hướng dẫn bệnh nhân trong một môi trường gần như thực tế. Loại xét nghiệm này nghiêm túc hơn và dựa nhiều hơn vào sự thực dụng so với các kỳ thi bình thường của chúng tôi. Tôi rất tự hào đã được bước lên sân khấu với bạn bè của tôi sau hai năm thành công hoàn tất các lớp học cao đẳng của tôi và có đặc quyền để mặc áo khoác trắng của tôi trong các cuộc luân phiên thực tập của tôi. Để đạt đến giai đoạn này, tôi biết rằng Thiên Chúa đang canh giữ tôi, nhưng tôi cần tiếp tục làm việc và cầu nguyện để vượt qua được bốn năm tiếp theo. Cảm tạ Chúa! Mọi thứ đã diễn ra suôn sẻ trong trường học. Trường thuốc đã chứng tỏ là khá khó, không phải tôi đã không mong đợi điều đó. Vì lý do này, tôi rất tự hào đã đạt được điểm cao trong các lớp học của mình. Tôi luôn phấn đấu để làm tốt hơn và cố gắng học hỏi từ những sai lầm của mình, và tôi chắc chắn rằng, Thiên Chúa ở bên tôi trong từng bước đường; tôi nương cậy nơi Ngài để Ngài giúp tôi được tốt hơn.

Hãy luôn trong danh của Đức Chúa Jesus Christ chúng ta mà tạ ơn Đức Chúa Trời và Cha của chúng ta, về mọi sự.” (Ê-phê-sô 5:20).

Chiếc áo khoác trắng của sinh viên dược – Bấm vào hình để phóng lớn

Trước khi đi xa hơn, tôi nên giải thích phong cách giảng dạy của trường mình bởi vì nó hơi độc đáo. Mỗi học kỳ, các sinh viên được chia thành các nhóm với năm sinh viên khác. Họ sẽ cùng nhau làm các cuộc thực tập mỗi ngày (hoạt động trong lớp), những câu đố, và những bài kiểm tra. Chiến lược này là để thúc đẩy kỹ năng giao tiếp và giải quyết vấn đề trong mỗi sinh viên. Tôi vui mừng để nói rằng, tôi đã có phước khi được ở trong một nhóm sinh viên thông minh và chăm chỉ, chỉ vì việc học tài liệu dễ dàng hơn nhiều khi có những người khác giúp bạn. Một phần khác của chương trình giảng dạy của trường là gửi sinh viên đi luân phiên thực tập, là chúng tôi đi đến các hiệu thuốc thực sự trong và ngoài thành phố, để thực hành các kỹ năng mà chúng tôi đã học được trong lớp. Tổng cộng, khi sinh viên tốt nghiệp, họ sẽ có bốn năm kinh nghiệm làm việc nhờ vào những buổi luân phiên thực tập này. Ngoài việc có một đội ngũ tuyệt vời trong học kỳ đầu tiên, tôi cũng có phước được đến một địa điểm luân phiên thực tập đầy những người hiểu biết và kiên nhẫn, đặc biệt là khi tôi chưa có kinh nghiệm về ngành dược bao giờ. Họ luôn khuyến khích chúng tôi đặt các câu hỏi, điều mà tôi có khuynh hướng ngại làm vì họ luôn bận rộn. Tuy nhiên, tôi đã học được rằng, đặt các câu hỏi là lý do tôi có mặt tại đó, và các nhân viên cùng người giám thị của tôi không ngại dừng lại để trả lời các câu hỏi, giúp tôi học tập. Tôi đã thực hiện các nhiệm vụ từ việc xác minh các toa thuốc, nói chuyện với các bệnh nhân về thuốc men, tiêm các loại thuốc ngừa bệnh, nhận các cuộc gọi liên quan các toa thuốc mới hay các toa thuốc được chuyển tiếp giữa các hiệu thuốc, v.v..

Ngoài kinh nghiệm tuyệt vời tại khu vực luân phiên thực tập của tôi, tôi đã có một ấn tượng đầu tiên tuyệt vời về ban giảng huấn của trường. Vì trường học mới mở, họ khá dễ tiếp thu ý kiến phản hồi của sinh viên và họ luôn tìm kiếm cách cải thiện. Các giảng sư thì cởi mở và sẵn sàng gặp các sinh viên ngoài giờ học, vui lòng trả lời tất cả các loại câu hỏi, và rất có kiến thức. Tôi nghĩ rằng, mô hình TBL (Team Based Learning), Học Theo Nhóm, hoạt động tốt. Tôi không thể tưởng tượng sẽ học được tất cả những gì chúng tôi đang học qua hình thức học nơi giảng đường, đặc biệt là khi ấy mối quan hệ giữa giảng sư và sinh viên sẽ hơi khác. Trong Học Theo Nhóm, giảng sư có thể có nhiều thời gian hơn dành cho việc tiếp xúc với các sinh viên ở mỗi bàn, khi chúng tôi làm các cuộc thực tập của chúng tôi; vì vậy, tôi cảm thấy rằng sự tương tác đó sẽ bị mất trong hình thức học nơi giảng đường. Trường học không hoàn hảo, nhưng tôi đánh giá cao nỗ lực đang được đưa vào sự giáo dục của chúng tôi. Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy quan trọng để như là đền đáp cho trường bằng cách làm một sinh viên tình nguyện cho các công việc của trường.

Khi các cuộc phỏng vấn bắt đầu cho một nhóm sinh viên tương lai, trường sẽ tìm kiếm những sinh viên dược có thể dành ra một ngày để giúp đỡ tiến trình phỏng vấn. Cho đến nay, tôi đã tình nguyện tại hai cuộc phỏng vấn và sẽ có một cuộc khác vào tháng Mười Hai. Về cơ bản, những gì tôi làm là hướng dẫn một nhóm sinh viên tương lai, những người đã nộp đơn vào trường và được gọi trở lại để phỏng vấn. Đây là thời điểm cực kỳ lo lắng cho nhiều người trong số những sinh viên này, vì vậy, mục tiêu của tôi là giúp họ biết mình đang làm gì và trả lời bất cứ câu hỏi nào của họ về việc tham dự trường học này. Tôi cũng dẫn họ tham quan khuôn viên của trường và hướng dẫn họ về tiến trình phỏng vấn. Các sinh viên tình nguyện khác cũng là những người lãnh đạo nhóm, như tôi, hoặc họ trực tiếp dự phần trong tiến trình phỏng vấn bằng cách giám thị các trạm mà những sinh viên tương lai sẽ có cuộc phỏng vấn với ban giảng huấn và các dược sĩ. Tình nguyện cho các sự kiện như thế này giúp tôi quen với việc nói chuyện trước mặt mọi người cũng như cho tôi cơ hội để cung cấp những thái độ tích cực như tôi đã nhận được khi tôi được phỏng vấn tại trường. Đó là một quan điểm thú vị khi được ở phía bên kia của sự việc.

Cuối cùng, trong vài tháng ở đây, tôi thấy rằng việc ở trong trường dược đã củng cố một số giá trị được tìm thấy trong Thánh Kinh. Là một chuyên gia, bạn cần phải làm việc, hành động, và có dáng dấp chuyên nghiệp. Tương tự như vậy, là một môn đồ của Đấng Christ, bạn cần phải làm việc, hành động, và trông giống như một Cơ-đốc nhân vì mọi người sẽ phán xét bạn dựa trên những điều đó. Đặc biệt trong nghề chăm sóc sức khoẻ, cách bạn hành động và dáng vẻ của bạn xác định bạn là ai đối với một bệnh nhân khi bạn gặp họ lần đầu tiên. Tương tự như vậy, khi chúng ta đi vào thế gian, chúng ta đại diện cho Thiên Chúa qua cách chúng ta nói chuyện, hành động, và dáng dấp của chúng ta. Trong bản chất loài người của chúng ta, chúng ta đánh giá lẫn nhau. Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, đặc biệt nếu bạn là một Cơ-đốc nhân, bởi vì mục đích của chúng ta là mang lại sự vinh quang cho Thiên Chúa.

Vậy, các anh chị em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự gì khác, hãy vì sự vinh quang của Thiên Chúa mà làm. Đừng làm gương xấu cho người Do-thái, người Hy-lạp, hay là Hội Thánh của Đức Chúa Trời.” (I Cô-rinh-tô 10:31-32).

Vì vậy, chắc chắn là về phía bên ngoài, chúng ta nên hành động như một Cơ-đốc nhân, nhưng điều gì cần thiết để có thể thật sự làm được như vậy? Để có thể hiển thị những đặc điểm giống Đấng Christ, bạn cần phải có Lời của Đức Chúa Trời được thấm nhuần trong bạn; trở nên một người tốt là từ trong ra ngoài. Trung thực, chăm sóc bản thân, tự kiểm, và rồi sự trưởng thành của một người mất rất nhiều công sức, nhưng xứng đáng với kết quả. Bạn có thể làm điều đó nếu bạn có đức tin. Tất cả chúng ta chỉ cần đọc và học Thánh Kinh, áp dụng những gì chúng ta đã học được vào trong cuộc sống của chúng ta, giao tiếp với Thiên Chúa qua lời cầu nguyện, ăn năn tội lỗi của chúng ta, tin vào sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, và gặt hái những lợi ích. Thật đơn giản, nhưng có thể rất khó khăn nếu chúng ta không có một nền tảng vững chắc trong Đấng Christ và dễ bị ảnh hưởng bởi những kẻ chống lại Ngài.

Mặc dù các anh chị em nói hay làm, cũng phải trong danh Đức Chúa Jesus mà làm mọi điều, nhờ Ngài mà tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha.” (Cô-lô-se 3:17).

Để kết luận, có quá nhiều điều để tôi biết ơn sau một vài tháng bắt đầu nơi trường thuốc. Khóa học là một thách thức nhưng được cân bằng bởi sự thỏa lòng khi tôi được ở trong nhóm học của tôi, được bao quanh bởi một mạng lưới hỗ trợ là gia đình, bạn bè của tôi, và Đấng Christ. Khi chúng ta có một quan điểm tươi sáng về cuộc sống và mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa, tâm thần của chúng ta sẽ được nâng cao khi chúng ta kinh nghiệm ân sủng của Ngài mỗi ngày. Tôi chúc tất cả các bạn một Lễ Tạ Ơn hạnh phúc và đầy phước lành từ Thiên Chúa.

Huỳnh Christian Hồng Ân
23/11/2017

Tải xuống bài viết này tại đây: https://od.lk/f/MV8xNjAyNDA5NjBf

Share This:

Comments are closed.